Sáng nay, Paris yên tĩnh, chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo trong bếp, và không khí lạnh bên ngoài lẻn vào qua khe cửa, mình bật đèn sáng và ngồi trên giường trùm một chiếc chăn mỏng và ngồi viết. Phía trước mặt là một giá […]
Author: Sơn Ca
Vượt thoát khỏi mê cung người: Đọc “Chết trong ngày Chúa nhật” của Nguyễn Nguyên Phước
Bài viết: Sơn Ca Miên man không chương đoạn, vắng dấu phảy, chuyện-chuyện-chuyện rối đan chồng chéo. Đối thoại. Triết lý. Độc thoại. Triết lý. Chửi thề. Triết lý. Bài bạc. Triết lý. Hút chích. Triết lý. Đĩ điếm. Triết lý. Giết chóc. Triết lý. Hồi ức. Triết lý. Mơ […]
La Rochelle (phần 2)
Dọc bến cảng, là những quầy hàng lưu niệm, ở dưới những tán cây xanh mướt. Những quầy hàng lưu niệm này cũng đã từng nuôi dưỡng tâm hồn tôi trong suốt những mùa hè hoặc suốt những mùa Noel. Tôi hay chúi mũi vào những đồ vật nhỏ xinh, […]
La Rochelle (phần 1)
Bây giờ, khi nắng đang chiếu vào lưng tôi và tờ lịch giữa tháng tư làm tôi nhớ đến con đường ven bến cảng La Rochelle. Vào tầm này lá sẽ trổ xanh mướt. Khoảnh khắc từ đông sang xuân ở Châu Âu luôn làm người ta nhớ rất rõ, […]
Tiếng nói của đàn cá heo
Như người đi trong sa mạc, chân mình lún dần vào cát. Đến đây rồi, ngoái đầu lại không thấy bến, phía trước chưa thấy bờ. Xuyên không-thời gian, mình tưởng đi đã xa mà trăm lần như một, rơi về đúng hố cũ. Ở vết thương đêm qua trổ […]
Thức dậy trong rừng
Hôm ấy buổi hoàng hôn, tôi đi từ trên núi, ném ước vọng xuống vực. Hôm ấy định làm cá, chìm dưới rặng san hô, nhưng lập tức là chim, vun vút mình bay lên. Hôm ấy là buổi đêm, tôi lạc bước ra vườn, trăng bên một ánh sao, […]
Như hạt mầm, tôi gieo vào lòng Paris
Paris trong các tác phẩm văn chương của hai nhà văn Pháp Marcel Proust và Patrick Modiano là những chi tiết đời thực hòa cùng tưởng tượng còn Paris trong tôi lại là trải nghiệm của một người được thành phố này ôm ấp vào lòng, được chờ đợi mình […]
Em dài như biển biếc soi gương
Những mưa rồi cũng đã ngừng rơiHoa như biển mọc ở ngang trờiTôi ngang về lối trần gian ấyVô tình chân dẫm nát chơi vơi Nắng ở đâu nắng đã ra khơiTrăng khuya trăng toả ngập chân đờiCó người thi sĩ cùng thanh kiếmChém vào trong giọt nước mắt rơi […]
Từ Romain Gary đến Émile Ajar: “Tôi cuối cùng đã thể hiện bản thân trọn vẹn”
“HẾT RỒI” […] “Tôi đã từng sống”. Đó là câu mở đầu và kết thúc tiểu thuyết Lời hứa lúc bình minh xuất bản năm 1960 của nhà văn Romain Gary. 15 năm sau, Gary ẩn mình dưới bút danh Émile Ajar viết tiểu thuyết Cuộc sống ở trước mặt, […]
“Di chúc Pháp” của Andreï Makine: Viết, từ ban công đu đưa đến căn hầm mộ
“Lững thững bước, nheo mắt che bớt ánh nắng mặt trời đã trở lại, tôi quay về … nhà. Nhà tôi! Vâng, tôi nghĩ thế, tôi ngạc nhiên nhận ra mình nghĩ thế và bật cười đến nỗi ho sặc sụa khiến người qua đường quay nhìn. Cái hốc khám […]