“Gần như không có gì. Tựa một vết chích côn trùng thoạt tiên tưởng rất nhẹ” (1). Văn chương Patrick Modiano giống như cách người ta đi sượt qua nhau, đọc lần đầu cảm giác “gần như không có gì”, nhưng rất có thể kiểu văn chương vẻ ngoài giản dị […]
Author: Sơn Ca
Marguerite Duras, văn chương của điều không viết ra
“Con ruồi đã chết ở đó lúc ba giờ hai mươi.” Ta nghĩ gì về một con ruồi đã chết, chết ở đó, chết vào lúc ba giờ hai mươi? Trong cuốn Viết, Marguerite Duras kể, khi bà chỉ vào con ruồi vừa chết và nói như vậy với cô […]
Jean-Philippe Toussaint: Nhìn bằng con mắt đương đại để văn chương không ngừng lại
Mùa thu năm 1979, trên chuyến xe bus từ quảng trường République tới quảng trường Bastille, Paris, một thanh niên người Bỉ đột nhiên quyết định viết cuốn sách đầu tiên của đời mình. Nhiều năm sau, khi trở thành nhà văn nổi tiếng, anh vẫn còn nhớ rõ câu […]
Khi văn chương bảo trì ý thức làm người
Mất mát, tận cùng của mất mát. Cô đơn, tận cùng của cô đơn. Thực tại “vặn xoắn con người đến mức cảm giác không còn hình hài”. Một người khao khát quê hương nhưng phải từ bỏ vì “muốn tồn tại và giữ “bộ mặt thật” mẹ sinh ra […]