Hôm ấy buổi hoàng hôn, tôi đi từ trên núi, ném ước vọng xuống vực.
Hôm ấy định làm cá, chìm dưới rặng san hô, nhưng lập tức là chim, vun vút mình bay lên.
Hôm ấy là buổi đêm, tôi lạc bước ra vườn, trăng bên một ánh sao, không gian thuần khiết, và, mây trắng kéo phủ mờ.
Những ngày thường tôi không bay, những ngày không thường tôi bay.
Một cánh hoa khẽ rớt vào, và, vũ trụ trong tôi vỡ toác ra.
Hôm ấy ước vọng tôi từng ném xuống vực bất ngờ trở lại, nó vẫn thường trở lại, khi, tôi quên lãng từ lâu.
Một hôm tôi chết, tự nguyện, trong rừng, tựa gốc cây.
Một hôm thức dậy là cây trong rừng.
Thơ: Minh Hằng
Ảnh: Sơn Ca
Thức dậy trong rừng