Vượt thoát khỏi mê cung người: Đọc “Chết trong ngày Chúa nhật” của Nguyễn Nguyên Phước

Bài viết: Sơn Ca Miên man không chương đoạn, vắng dấu phảy, chuyện-chuyện-chuyện rối đan chồng chéo. Đối thoại. Triết lý. Độc thoại. Triết lý. Chửi thề. Triết lý. Bài bạc. Triết lý. Hút chích. Triết lý. Đĩ điếm. Triết lý. Giết chóc. Triết lý. Hồi ức. Triết lý. Mơ […]

Những dấu ấn riêng trong thơ Pháp Hoan

Cái tôi trong thơ không mạnh, nhưng thơ có dấu ấn riêng, và đằng sau ngôn từ, nhịp điệu là cả một tâm hồn tự do, trí tưởng tượng phong phú và sự trải nghiệm sâu sắc trong cuộc đời. Đó là những cảm nhận đầu tiên khi tôi đọc […]

Những lối vào tiểu thuyết Patrick Modiano

“Gần như không có gì. Tựa một vết chích côn trùng thoạt tiên tưởng rất nhẹ” (1). Văn chương Patrick Modiano giống như cách người ta đi sượt qua nhau, đọc lần đầu cảm giác “gần như không có gì”, nhưng rất có thể kiểu văn chương vẻ ngoài giản dị […]

Khi văn chương bảo trì ý thức làm người

Mất mát, tận cùng của mất mát. Cô đơn, tận cùng của cô đơn. Thực tại “vặn xoắn con người đến mức cảm giác không còn hình hài”. Một người khao khát quê hương nhưng phải từ bỏ vì “muốn tồn tại và giữ “bộ mặt thật” mẹ sinh ra […]