ALL MY POSTS

[VIẾT NGẮN] Đáp lại tiếng vọng từ muôn ngàn cuốn sách.

Một nhà văn không bao hàm một con người. Nhà văn chỉ là một phần của một con người. Nhưng một nhà văn giúp cho con người (đang mang một nhà văn bên trong mình) tìm thấy nhiều con người khác bên trong mình. Chúng ta viết để kể chuyện, để khám phá bên trong, … Continue reading [VIẾT NGẮN] Đáp lại tiếng vọng từ muôn ngàn cuốn sách.

VƯỢT THOÁT KHỎI MÊ CUNG NGƯỜI: ĐỌC “CHẾT TRONG NGÀY CHÚA NHẬT” CỦA NGUYỄN NGUYÊN PHƯỚC

Miên man không chương đoạn, vắng dấu phảy, chuyện-chuyện-chuyện rối đan chồng chéo. Đối thoại. Triết lý. Độc thoại. Triết lý. Chửi thề. Triết lý. Bài bạc. Triết lý. Hút chích. Triết lý. Đĩ điếm. Triết lý. Giết chóc. Triết lý. Hồi ức. Triết lý. Mơ mộng. Triết lý. Hoang tưởng. Triết lý. Điên dở. … Continue reading VƯỢT THOÁT KHỎI MÊ CUNG NGƯỜI: ĐỌC “CHẾT TRONG NGÀY CHÚA NHẬT” CỦA NGUYỄN NGUYÊN PHƯỚC

KHI VĂN CHƯƠNG “BẢO TRÌ Ý THỨC LÀM NGƯỜI”: ĐỌC “LINH SƠN” CỦA CAO HÀNH KIỆN

Bài đăng trên tạp chí Sông Hương. Mất mát, tận cùng của mất mát. Cô đơn, tận cùng của cô đơn. Thực tại “vặn xoắn con người đến mức cảm giác không còn hình hài”. Một người khao khát quê hương nhưng phải từ bỏ vì “muốn tồn tại và giữ “bộ mặt thật” mẹ … Continue reading KHI VĂN CHƯƠNG “BẢO TRÌ Ý THỨC LÀM NGƯỜI”: ĐỌC “LINH SƠN” CỦA CAO HÀNH KIỆN

[VIẾT NGẮN]: Làm sao chụp được dáng hình của gió?

Ngày của gió. Nắng ngưng tắt và mây cũng thế. Trời xanh đi vắng. Buổi sáng khoác lên mình một mầu xám trắng khiến ta nghĩ có thể đó là mầu của gió. Nhưng này gió, gió có hương vị gì?Rời những quyển sách được chất từ đầu giường đến phòng khách vào tận trong … Continue reading [VIẾT NGẮN]: Làm sao chụp được dáng hình của gió?

[DỊCH] Xanh dương

Để thấy mầu xanh dương, chúng ta ngắm bầu trời. Trong mắt kẻ trên trời mặt đất xanh dương. Xanh dương bởi tự nó xanh hay bởi nó xa ? Hay bởi niềm luyến tiếc vô ngần. Điều không thể chạm mãi biếc xanh. (Claire Lispector) Sơn Ca chép tay và dịch

[VIẾT NGẮN] Thành phố biển, tháng tư.

Thành phố ngày chủ nhật yên tĩnh như bản nhạc không lời, mà, tiếng bước chân trồi lên trên con đường lát gạch khấp khiểng, vang vọng trong ngõ nhỏ nằm lọt thỏm giữa hai dãy nhà, và, có thành phố nào lại thiếu vắng tiếng chim ca? Biển phẳng lặng như một tấm toan … Continue reading [VIẾT NGẮN] Thành phố biển, tháng tư.