Linda Lê: “Văn chương là quê hương, vì máu là từ mực”

Trong cuốn Chống lại Sainte-Beuve, Marcel Proust đã chỉ trích Sainte-Beuve không nhìn thấy vực sâu chia cắt giữa con người nghệ sĩ với con người xã hội, không hiểu rằng cái tôi của nhà văn chỉ hiện diện trong tác phẩm, không phải trong những cuộc chuyện trò với người khác. Proust cho rằng … Continue reading Linda Lê: “Văn chương là quê hương, vì máu là từ mực”

“Di chúc Pháp” của Andreï Makine: Viết, từ ban công đu đưa đến căn hầm mộ

“Lững thững bước, nheo mắt che bớt ánh nắng mặt trời đã trở lại, tôi quay về ... nhà. Nhà tôi! Vâng, tôi nghĩ thế, tôi ngạc nhiên nhận ra mình nghĩ thế và bật cười đến nỗi ho sặc sụa khiến người qua đường quay nhìn. Cái hốc khám thờ này, xây từ hơn … Continue reading “Di chúc Pháp” của Andreï Makine: Viết, từ ban công đu đưa đến căn hầm mộ

Từ Romain Gary đến Émile Ajar: “Tôi cuối cùng đã thể hiện mình trọn vẹn”

“HẾT RỒI” [...] “Tôi đã từng sống”. Đó là câu mở đầu và kết thúc tiểu thuyết Lời hứa lúc bình minh xuất bản năm 1960 của nhà văn Romain Gary. 15 năm sau, Gary ẩn mình dưới bút danh Émile Ajar viết tiểu thuyết Cuộc sống ở trước mặt, trở thành người duy nhất … Continue reading Từ Romain Gary đến Émile Ajar: “Tôi cuối cùng đã thể hiện mình trọn vẹn”

NHỮNG LỐI VÀO TIỂU THUYẾT PATRICK MODIANO

Sơn Ca "Gần như không có gì. Tựa một vết chích côn trùng thoạt tiên tưởng rất nhẹ" (1) Văn chương Patrick Modiano giống như cách người ta đi sượt qua nhau, đọc lần đầu cảm giác "gần như không có gì", nhưng rất có thể kiểu văn chương vẻ ngoài giản dị ấy sẽ … Continue reading NHỮNG LỐI VÀO TIỂU THUYẾT PATRICK MODIANO

NGÔN NGỮ ĐIỆN ẢNH TRONG “NGỰA THÉP” CỦA PHAN HỒN NHIÊN

Ngựa thép, ngay từ tên tiểu thuyết, đã tạo một cảm giác hoang dã, cứng và lạnh, ẩn chứa sự bạo liệt nhưng yếu mềm. Đi vào không gian của tác phẩm, trải qua ba phần truyện ngắn với nội dung riêng biệt nhưng có điểm tương đồng nhau, những cảm nhận ban đầu ấy … Continue reading NGÔN NGỮ ĐIỆN ẢNH TRONG “NGỰA THÉP” CỦA PHAN HỒN NHIÊN

VƯỢT THOÁT KHỎI MÊ CUNG NGƯỜI: ĐỌC “CHẾT TRONG NGÀY CHÚA NHẬT” CỦA NGUYỄN NGUYÊN PHƯỚC

Miên man không chương đoạn, vắng dấu phảy, chuyện-chuyện-chuyện rối đan chồng chéo. Đối thoại. Triết lý. Độc thoại. Triết lý. Chửi thề. Triết lý. Bài bạc. Triết lý. Hút chích. Triết lý. Đĩ điếm. Triết lý. Giết chóc. Triết lý. Hồi ức. Triết lý. Mơ mộng. Triết lý. Hoang tưởng. Triết lý. Điên dở. … Continue reading VƯỢT THOÁT KHỎI MÊ CUNG NGƯỜI: ĐỌC “CHẾT TRONG NGÀY CHÚA NHẬT” CỦA NGUYỄN NGUYÊN PHƯỚC

KIẾM TÌM MIỀN NỘI TÂM ĐÁNH MẤT CỦA CON NGƯỜI: ĐỌC “NGỰA THÉP” CỦA PHAN HỒN NHIÊN

NGÔN NGỮ ĐIỆN ẢNH VÀ CHỦ NGHĨA HIỆN SINH TRONG NGỰA THÉP CỦA PHAN HỒN NHIÊN Thế giới con người hiện đại, nơi ai cũng phải tự giải quyết vấn đề của mình. LẠC LÕNG. CÔ ĐƠN. KHÔNG TÍN HIỆU KẾT NỐI. Mối quan hệ huyết thống trong gia đình: mẹ - con, cha - … Continue reading KIẾM TÌM MIỀN NỘI TÂM ĐÁNH MẤT CỦA CON NGƯỜI: ĐỌC “NGỰA THÉP” CỦA PHAN HỒN NHIÊN

KHI VĂN CHƯƠNG “BẢO TRÌ Ý THỨC LÀM NGƯỜI”: ĐỌC “LINH SƠN” CỦA CAO HÀNH KIỆN

Bài đăng trên tạp chí Sông Hương. Mất mát, tận cùng của mất mát. Cô đơn, tận cùng của cô đơn. Thực tại “vặn xoắn con người đến mức cảm giác không còn hình hài”. Một người khao khát quê hương nhưng phải từ bỏ vì “muốn tồn tại và giữ “bộ mặt thật” mẹ … Continue reading KHI VĂN CHƯƠNG “BẢO TRÌ Ý THỨC LÀM NGƯỜI”: ĐỌC “LINH SƠN” CỦA CAO HÀNH KIỆN