[DỊCH] Xanh dương

Để thấy mầu xanh dương, chúng ta ngắm bầu trời. Trong mắt kẻ trên trời mặt đất xanh dương. Xanh dương bởi tự nó xanh hay bởi nó xa ? Hay bởi niềm luyến tiếc vô ngần. Điều không thể chạm mãi biếc xanh. (Claire Lispector) Sơn Ca chép tay và dịch

[VIẾT NGẮN] Thành phố biển, tháng tư.

Thành phố ngày chủ nhật yên tĩnh như bản nhạc không lời, mà, tiếng bước chân trồi lên trên con đường lát gạch khấp khiểng, vang vọng trong ngõ nhỏ nằm lọt thỏm giữa hai dãy nhà, và, có thành phố nào lại thiếu vắng tiếng chim ca? Biển phẳng lặng như một tấm toan … Continue reading [VIẾT NGẮN] Thành phố biển, tháng tư.

[VIẾT NGẮN] Đáp lại tiếng vọng từ muôn ngàn cuốn sách.

Một nhà văn không bao hàm một con người. Nhà văn chỉ là một phần của một con người. Nhưng một nhà văn giúp cho con người (đang mang một nhà văn bên trong mình) tìm thấy nhiều con người khác bên trong mình. Chúng ta viết để kể chuyện, để khám phá bên trong, … Continue reading [VIẾT NGẮN] Đáp lại tiếng vọng từ muôn ngàn cuốn sách.

[PHIM] Phù Vân của Mikio Naruse và Khách sạn ven sông của Sang-Soo Hong

“Ngày đầu tiên sau khi chết bạn làm gì?” (Thơ Phan Nhiên Hạo) “A! Tôi sẽ tự tử nếu tôi không biết rằng chính cái chết cũng không phải là yên nghỉ; và cả trong nấm mồ, vẫn còn một khắc khoải kinh khiếp đang chờ ta.” (Albert Camus – trích Carnets) Đây là hai … Continue reading [PHIM] Phù Vân của Mikio Naruse và Khách sạn ven sông của Sang-Soo Hong

[VIẾT NGẮN] Với người lòng như biển.

1. Trong cuộc sống, điều đáng tiếc nhất là để mất sự hồn nhiên và mơ mộng. Người nghệ sĩ thực ra là người nuôi dưỡng được ngọn lửa mơ mộng trong tâm hồn. Bằng tác phẩm của mình, đôi khi, anh ta giúp cho những tâm hồn khô cằn khác một ngày đứng lại, … Continue reading [VIẾT NGẮN] Với người lòng như biển.