[VIẾT NGẮN]ÂM NHẠC VÀ THI CA

 
94701478_1192758184389575_7611962236529016832_n
 
Nghe nhạc nhiều, gần đây phát hiện ra một điều chưa từng trải nghiệm, là mình bắt đầu đọc và viết cùng lúc với việc nghe nhạc. Điều này không chỉ giúp ích ở mặt cảm xúc. Điều này thực sự liên quan đến nhịp điệu. Mình đã cảm được nhịp điệu của nhạc trong khi viết. Mình đã để cho âm nhạc thấm đẫm vào tâm hồn mình. Mình đã để cho âm nhạc chảy tràn lên khuôn của những dòng chữ. Âm nhạc cứ chảy và chữ cũng tuôn chảy. Đôi khi chữ cứ tự nhiên chảy ra theo nhạc, chảy theo nhạc, chảy theo nhạc.
 
Âm nhạc đã từng cùng mình trong những chuyến đi xa, đến những thành phố lạ, trên những chuyến bus, trên những chuyến tầu, trên những chuyến bay… Những khi đó, mình cảm giác âm nhạc như một dòng sông đưa tâm hồn mình đi mãi, thật dịu dàng. Chạy bộ, mình nghe nhạc. Đi bộ, mình nghe nhạc. Ngồi trên tầu, mình nghe nhạc. Nấu cơm, mình nghe nhạc, dọn dẹp nhà cửa, mình nghe nhạc. Thức dậy, mình nghe nhạc. Đi ngủ, mình nghe nhạc. Trời nắng, mình nghe nhạc. Trời mưa, mình nghe nhạc. Tuyết rơi, mình nghe nhạc.
 
Mình ít khi để ý đến tên bản nhạc, ca sĩ hoặc nhạc sĩ. Bởi những khi âm nhạc chạm đến được sâu thẳm của tâm hồn mình, mình chỉ muốn “giết” những người đã làm ra bản nhạc đó. Nói đúng hơn, âm nhạc đã “giết” mình bởi những cú chạm sâu tận vào tim. Mình cứ để nhạc chảy qua mình một cách tự nhiên và đón nhận một cách tự nhiên, không ghi nhớ, không níu giữ. Và như thế, âm nhạc đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống trong khi mình không cần biết âm nhạc thực sự là gì. Không, mình thực sự chẳng biết âm nhạc là gì. Tự dưng một hôm thấy hạnh phúc ngập tràn đến từ bên trong và điều đó đến từ âm nhạc, cũng không kém gì việc đọc và viết.
 
Hôm nay, khi trời hửng nắng sau một hôm mưa, mình bước ra đường cùng âm nhạc. Lúc nào cùng âm nhạc mình cũng cảm thấy như đang đi trong một bộ phim. Phải, đây chính là một bộ phim của cuộc đời mình. Khi đó mình đang bước đi trên con đường quen thuộc hàng ngày vẫn đi qua. Đó là đường dành riêng cho người đi bộ và người đi xe đạp song song với đường của những chuyến tram. Thảm cỏ nhân tạo ở giữa đường ray vẫn luôn xanh biếc và hai bên là những bụi lau đã úa vàng. Đừng tưởng thời gian vô hình đi qua bởi sự hiện diện của nó vẫn còn đây mà hàng cây thay mầu đổi lá là một minh chứng. Những bụi hồng hoa đã tàn lụi từ độ hè, chỉ còn sót lại những quả hồng mầu cam đỏ.
 
Bất giác trong khoảnh khắc khi đi qua đó, lúc âm nhạc chạm vào sâu thẳm tâm hồn, mình bỗng thấy mọi cảnh vật lướt qua mình thật đỗi thân thương. Một chuyến tầu vừa chạy qua. Một cụ già dắt một con chó băng đường tầu. Những người chạy bộ. Những người đi xe đạp. Đi trong ánh nắng lấp lánh, tâm hồn và trái tim mình như được mở dần ra từng lớp, từng lớp. Từng dòng nhạc đang chảy thấm thật sâu vào bên trong mình và thông điệp của nó phát ra làm cho mình thấy mỗi khi cảnh vật lướt qua đều là một điều thương mến.
 
Chưa đến mùa xuân. Phải, bây giờ đang là mùa đông. Nhưng tâm hồn mình đã nở bừng trong dòng chảy của âm nhạc. Mình đi qua một thảm cỏ rộng mà ở đó mỗi độ xuân về, hoa như từ mặt đất nở trồi lên. Âm nhạc vẫn đang chảy tràn và bỗng thấy thảm cỏ xanh vào độ xuân sang đó đang ở bên trong tâm hồn mình.
 
===
 
Ta thường cảm thấy âm nhạc hay hơn bình thường, nếu nghe vào đêm thật khuya hoặc sáng thật sớm, hoặc ở một thành phố xa lạ. Nhưng cũng có những trải nghiệm khác với âm nhạc, nếu nghe khi đang chuyển động, âm nhạc chảy đồng thời trong khoảnh khắc những hình ảnh trôi qua trước mắt, như đi bộ dưới hàng cây, chạy bộ; tuyệt vời hơn nếu đang trên ô tô, quanh co giữa đồng quê hay vun vút giữa làn cao tốc. Đôi khi ta tình cờ nghe một gu nhạc nào đó lạ đến từ người khác, ở một quán cafe hay trên chiếc xe bus đường dài của người lái xe không biết mặt cũng mang đến những cảm nhận mới.
 
Đọc thơ cần một “nghi thức” phức tạp hơn. Một bài thơ vô tình lướt qua trên facebook không đủ làm người yêu thơ cảm thấy “đủ liều”. Tôi vẫn từng luôn nghĩ thơ đồng nghĩa với cái đẹp, bởi ngụp trong biển thơ, tâm hồn tôi thật êm đềm và ấm áp. Cho nên khi đọc thơ, tôi vẫn chờ cho đến lúc mình có thời gian dài rộng trong những kỳ nghỉ, hoặc những khi mình dẹp hết thế giới sang một bên, nếu có chiến tranh thế giới tôi cũng mặc kệ. Tôi chẳng muốn nghĩ gì chỉ muốn nằm xuống đọc thơ, chỉ thơ và không gì khác, đọc một lèo vài chục bài liên tục trong đôi ba ngày, như bơi trong không gian của thơ và đôi khi không cần phải nhớ tên người viết. Việc này giống hệt như tôi nghe nhạc, khi tôi đã nghe nhạc thì dường như những bức tường được làm bằng âm nhạc và thế giới này chỉ còn tôi và âm nhạc.
 
Tôi không chủ ý đến với thơ và nhạc, cũng như không thể thao thao bất tuyệt những kiến thức về thơ và nhạc. Nhưng tôi nghĩ mình cảm được thơ và nhạc thật sâu. Thơ và nhạc đến với tôi trong những tháng ngày tĩnh lặng êm đềm, làm cho nỗi cô đơn nếu trước kia từng là điều gì đó đè nặng lên lồng ngực, thì nay bỗng trở thành một đặc ân, một niềm hân hoan, một lợi thế, một thế giới riêng tư bay bổng đầy sắc mầu.
 
Thơ và nhạc giống như người bạn đời mà tôi ôm ấp hằng đêm, ấm áp, êm đềm; dù có thể mình không hiểu hết những gì rất sâu thẳm bên trong; nhưng mình cảm được đó là chỗ dựa vững chắc như quê hương của tâm hồn, một vùng đất an toàn cho tôi cắm rễ sâu, một tình cảm yêu thương sâu đậm giữa một thế giới đầy hỗn loạn, vô lý, vô tâm, vô tình; cứ ngày từng ngày mình hiểu thêm một chút và từ từ ngấm dần, lấp đầy những khoảng trống bên trong.
 
Với tôi, những bài thơ hay là những bài thơ cho người đọc cảm thấy mình đang được đắm chìm trong không gian của thi ca, từ đó suy nghĩ bên trong của người đọc cũng cựa quậy, muốn được thoát ra bên ngoài bằng bất cứ hình thức thể hiện nào. Thơ hay không chỉ đọng lại chút gì đó bên trong dù mỏng mảnh như một sợi tơ, thơ hay là còn làm người đọc cũng muốn viết, những gì chắt lọc tinh túy của tâm hồn người đọc những bắt đầu thu xếp thành những đám mây, và rơi xuống thành mưa.
 
Trí tưởng tượng của con người vô cùng phong phú, đôi khi chúng ta thường rơi vào vùng suy nghĩ đầy mơ hồ và bí ẩn, nếu dùng năng lượng dồi dào đó đặt vào trong thơ ca, chúng ta sẽ mở ra những cánh cửa mang lại những vẻ đẹp và hơi ấm, hơn là sa đà vào vùng suy nghĩ và suy diễn về những điều tiêu cực tăm tối. Thơ ca và âm nhạc đã bước vào cuộc đời tôi như thế.
 
 © Sơn Ca
 
Âm nhạc (11.2016) và thi ca (12.2018)
 
Tranh The Goldfish Window của Childe Hassam

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s