[Thơ Sơn Ca] J’attends la pluie – Chờ đợi cơn mưa

(Tiếng Việt ở bên dưới)

J’ATTENDS LA PLUIE

Un trou est venu, je ne sais où et quand

Je suivais les traces des milliers d’années, des centaines d’années, des décennies avant ma naissance et je connais

cette obscurité, ce marais, ce chaos, cette scission, ces flots…

 

Sur moi, des étiquettes collées par des centaines d’yeux, par des milliers de mots

L’amour a la couleur de l’attente

Les graines noires poussent comme de mauvaises herbes, couche après couche.

 

Ceux qui sont venus m’apporter un jardin de fleurs et sont partis, ont laissé des égratignures

là où les graines de poèmes ont commencé à germer

J’attends une pluie.

 

J’ai rêvé beaucoup, des rêves en désordre, chaque rêve avait la forme d’une histoire

à mon réveil je ne me souviens plus des détails, il n’en reste que des fragments, pas vivants, comme ils l’étaient dans mes rêves.

J’ai essayé de capturer mon rêve en mémoire mais il m’a toujours échappé

Des rêves comme des vagues, interrompus par un moment de réveil

Je ne peux pas me souvenir de l’histoire complète mais s’il m’en reste un arrière-goût de pluie, un sentiment de calme, de légèreté, et de bonheur toujours présent.

 

Je me suis accrochée au fil des mots et j’ai grimpé

Je bois chaque goutte de musique

Je ferme les yeux et je dérive dans des images en mouvement

Ceux qui sont venus m’apporter un jardin de fleurs et sont partis, ont laissé des égratignures

là où les graines d’amour ont commencé à germer

 

J’attends une pluie.

Il y avait un petit ruisseau dans mon for intérieur

ruisselant, ruisselant

ruisselant, ruisselant

Au son de l’eau, je me suis dirigée vers la mer, par les virages, par les rapides, j’ai sauté.

La mer était si vaste que je n’avais plus besoin d’attendre la pluie.

***

CHỜ ĐỢI CƠN MƯA

Một lỗ thủng không biết đến từ đâu và khi nào

lần theo những manh mối ngược về ngàn năm, trăm năm, vài chục năm trước khi ra đời và tôi biết

bóng tối này, đầm lầy này, sự hỗn loạn này, sự cắt chia này, những lênh đênh này…

 

Những cái nhãn đã dán lên tôi bằng hàng trăm ánh mắt nhìn, hàng ngàn lời nói

yêu thương khoác mầu kỳ vọng

hạt mầm đen mọc như cỏ dại, từng lớp điệp trùng.

 

Những người đã đến mang cho tôi một vườn hoa rồi đi để lại những vết xước

từ chính nơi đó cây thơ lấm tấm nẩy mầm

tôi đang chờ đợi một cơn mưa.

 

Tôi mơ rất nhiều và lộn xộn mà mỗi giấc mơ lại có dáng hình câu chuyện.

ít nhớ được những chi tiết mình đã mơ, khi tỉnh giấc chỉ còn lại vài mảnh ghép vụn vặt, không sống động như khi tôi trong mơ

tôi đã cố gắng ôn lại giấc mơ ngay khi mơ, nhưng rồi thế nào cũng quên mất

giấc mơ như những cơn sóng, ngắt quãng bởi một khoảnh khắc tỉnh

không thể nào nhớ được trọn vẹn câu chuyện đã mơ, nhưng nếu đó là một giấc mơ có một cơn mưa, dù chẳng cần chi tiết, thì cảm giác êm dịu, nhẹ nhàng, hạnh phúc cứ âm ỉ mãi.

 

Tôi đã níu vào những sợi dây ngôn từ và leo lên

uống từng giọt nhạc

nhắm mắt thả mình trôi trong những thước phim chuyển động.

 

Những người đã đến mang cho tôi một vườn hoa rồi đi để lại những vết xước

chính nơi đó cây yêu thương lấm tấm nảy mầm

tôi đang chờ đợi một cơn mưa.

 

Có dòng suối nhỏ ở trong tôi

róc rách, róc rách

róc rách, róc rách

theo tiếng nước tôi đi về phía biển, qua những khúc quanh, qua những thác ghềnh và tôi nhảy ào vào trong lòng biển nơi đủ mênh mông để tôi không còn phải chờ đợi cơn mưa.

@Sơn Ca

 

2 comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s