RU – KIM THÚY – SƠN CA DỊCH (PHẦN 1)

Tôi đã đến thế gian này trong đợt Tổng công kích Tết Mậu Thân, những ngày đầu tiên của năm con Khỉ, khi những tràng pháo dài treo trước nhà nổ hòa cùng tiếng súng tiểu liên. Tôi đã nhìn thấy ánh sáng cuộc đời ở Sài Gòn, nơi xác pháo nổ tung thành ngàn mảnh nhuộm đỏ mặt đất như cánh hoa đào, như máu của hai triệu lính đã ra quân, rải rác trong những thành phố và làng mạc của một nước Việt bị chia cắt làm đôi. Tôi đã được sinh ra dưới bóng của bầu trời trang hoàng bởi pháo bông, trang trí bởi những vòng hoa ánh sáng, xuyên qua những làn đạn phản lực và hỏa tiễn. Sự ra đời của tôi đã mang sứ mệnh thay thế cho cuộc đời của những người đã khuất. Cuộc đời tôi có nhiệm vụ tiếp nối cuộc đời của mẹ tôi. Tôi tên là Nguyễn An Tịnh, và mẹ tôi, Nguyễn An Tĩnh. Tên tôi đơn giản là một biến thể tên của bà, bởi chỉ một dấu nặng ở dưới chữ i đã làm tôi khác biệt, phân biệt và tách rời tôi khỏi bà. Tôi là sự nối dài của bà, ngay cả trong ý nghĩa tên tôi. Trong tiếng Việt, tên bà là “không gian yên tĩnh” và tên của tôi, “yên tĩnh ở trong tâm”. Với những cái tên gần như có thể hoán đổi cho nhau này, mẹ tôi đã xác nhận rằng tôi là một tiếp nối của bà, rằng tôi sẽ tiếp tục câu chuyện của bà. Lịch sử Việt Nam, với chữ L viết hoa, đã làm hỏng kế hoạch của mẹ tôi. Nó đã vứt những con dấu trong tên chúng tôi xuống nước khi bà đưa chúng tôi qua Vịnh Thái Lan, cách đây 30 năm. Nó cũng tước bỏ ý nghĩa tên của chúng tôi, giảm chúng trong âm tiết cùng lúc thành xa lạ và lạ ngay cả trong tiếng Pháp. Trên tất cả, nó đã phá hủy vai trò nối dài cuộc đời mẹ của tôi, khi tôi 10 tuổi. *** Nhờ tha hương, các con tôi chưa bao giờ là sự nối dài của tôi, của chuyện đời tôi. Chúng tên là Pascal và Henri, trông không giống tôi. Chúng có tóc sáng mầu, da trắng và lông mi rậm. Tôi đã không cảm nhận được xúc cảm tự nhiên của tình mẫu tử mà tôi hằng mong đợi, khi chúng bám chặt lấy ngực tôi lúc 3 giờ sáng, vào giữa nửa đêm. Bản năng làm mẹ đến với tôi rất muộn màng sau đó, trong những đêm thức trắng, những chiếc tã dính bẩn, những nụ cười vô tư và những niềm vui bất ngờ. Chỉ trong những khoảnh khắc ấy tôi mới hiểu được tình yêu của một người mẹ ngồi đối diện với tôi trong đáy thuyền, ôm trong tay bà một đứa bé với cái đầu bị phủ lên những lớp vẩy của bệnh ghẻ đang lên mùi hôi thối. Tôi chứng kiến cảnh này trước mắt trong nhiều ngày và có lẽ cũng trong cả nhiều đêm. Chiếc bóng đèn nhỏ treo ở đầu một sợi dây được giữ bởi một cái đinh hoen rỉ, lan tỏa thứ ánh sáng yếu ớt trong đáy thuyền, chẳng hề thay đổi. Ở nơi tận cùng của con thuyền này, ngày cũng như đêm. Sự bền bỉ của thứ ánh sáng ấy đã bảo vệ chúng tôi khỏi sự mênh mông của biển cả và bầu trời, như đang vây bủa. Những người ngồi trên boong tầu thuật lại rằng không có đường ranh giới giữa mầu xanh của trời và của biển. Không biết liệu rằng chúng tôi đang hướng lên trời hay đang chìm dần sâu trong đáy nước. Thiên đường và địa ngục xoắn chặt nhau trong khoang tầu. Thiên đường hứa hẹn một bước ngoặt trong cuộc đời chúng tôi, một tương lai mới, một lịch sử mới. Địa ngục, hắn ta, lột trần nỗi sợ hãi của chúng tôi: sợ cướp biển, sợ chết đói, sợ nhiễm độc vì bánh mỳ ngọt bị ngấm dầu máy động cơ, sợ thiếu nước, sợ không còn có thể đứng dậy được nữa, sợ phải đi tiểu trong một cái bô mầu đỏ mà phải truyền từ tay người này sang người khác, sợ cái đầu bị ghẻ của đứa trẻ liệu có lây lan không, sợ rằng chẳng bao giờ được bước chân đi trên đất liền nữa, sợ rằng chẳng bao giờ được nhìn lại khuôn mặt của mẹ cha ngồi đây đó trong bức tranh sáng tối giữa hai trăm con người. (Còn tiếp) Sơn Ca dịch Tiểu thuyết Ru của nhà văn Kim Thúy từ phiên bản tiếng Pháp, nhà xuất bản Libre Expression năm 2009.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s